portrait

Nguyên ròm

Khi thấy buồn em cứ đến chơi...

Home

Random

Ask Me Anything

Archive

Submit

Glymur, Iceland | Vasily Tserevitinov

(via hakunamatata144)

Source.

Jul 26, 2014

Indigofoxr:

Fear is dark but my love is a lantern
Shining up like coins in a fountain
Hope is a tree sitting on a mountain where the grass don’t grow
There’s a sad old sea but my love is an island
Wild and free like the hills in the highlands

Jul 24, 2014

"Cô mải miết nhìn, không để ý anh đã thức giấc. Cô chẳng quan tâm, cô biết anh đâu có ngủ. À anh có ngủ, họ có ngủ, ngủ quên trong cuộc tình không vun xới. Họ không cãi vã, không to tiếng, không nói những lời dao cứa. Họ chỉ chán nản, mệt mỏi, tâm hồn rách rưới như có con gấu khổng lồ mới tới cào xé đâu đây."

– Bay đêm | Apanong’s.

Jul 24, 2014

Tags random

  • Anonymous:

    Làm sao để buông bỏ được nỗi buồn hả Nguyên :) Em mệt mỏi quá...

  • Đừng đi vào cơn bão rồi đợi nó tan, vì khi nó tan thì ta cũng đã mất mát hư hao rất nhiều! Và nỗi buồn cũng vậy, chúng ta không thể nhìn ngắm nó, chìm đắm cùng nó mà hy vọng cuộc đời ngoài kia vẫn đợi mình khắc phục những sai lầm và nỗi thất vọng…

    Read More

Jul 24, 2014

Richard Clayderman biểu diễn tại Hà Nội

Huyền thoại dương cầm thế giới người Pháp Richard Clayderman sẽ diễn trong suốt 3 tiếng đồng hồ tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia vào ngày 23/8 tới.

Đọc thêm: http://go.imnguyen.com/richard_clayderman.

Jul 23, 2014

Redditor ehar101 uploaded an image his girlfriend sent to him of a lizard with a very — shall we say — unenthused expression.

Morehttp://go.imnguyen.com/unimpressed-lizard-meme

Jul 23, 2014

F’ry Rách Việc [x]:

Mới đêm qua mình còn nhớ thương Sài Gòn của mình, hôm nay mình lại đọc tin mấy cây xà cừ ở Nhà hát TP bị đốn tróc gốc. Rồi nãy thì đọc trên facebook của Lê Nguyễn Hương Trà vụ bà con buôn bán ở Bùi Viện nằm xải lai ra đường phản đối vụ dọn dẹp của Trật tự đô thị. 

Thiệt không có chỗ nào bán buôn dễ dãi như mấy hàng nước quán cóc ở Sài Gòn. Kêu ly cà phê, lon redbull rồi ngồi đó cà kê cả buổi, kéo bàn kéo ghế, xách đồ ăn từa lưa, chủ quán cũng xuề xòa, cũng vui vẻ bán nước. Có chỗ còn cho wifi miễn phí. Nhiều khi làm khách quen rồi thì chủ biết ý, khỏi cần gọi, cứ xách đúng món ra, còn khách thì có khi tự động đi ra đi vô, châm thêm miếng trà, lấy thêm cái ly, xách thêm cái gạt tàn. Tự động vậy, chủ quán cũng ờ, kệ luôn. Chừng nào kêu tính tiền thì tính, mà tính thì tính đúng giá, không bắt thêm đồng nào. Lời thì không bao nhiêu, nhưng được cái, có khách thì khách mới vô. Cái đó thiệt. 

Hồi xưa đi học, kế bên trường có bà Bắc bán cơm. Bán rẻ. Sinh viên ăn đông. Tới giờ là sv nó ùa qua kéo vô ngồi. Tự bới cơm, tự gắp đồ ăn. Lúc đầu bả còn đứng gắp, đứng bới, sau mệt, cho tụi nhỏ tự xử, đi ra ngoài đứng thu tiền. Lúc thu tiền, hỏi ăn gì thì giá đó, mà tiệt, hông đứa nào nói dối. Bán buôn tin nhau vậy mà sống. Kiểu quán triệt nguyên tắc cơ bản của luật hình sự, cái gọi là “niềm tin nội tâm”, ai cũng là người lương thiện và chỉ có tội khi chứng minh được người đó có tội. Haha. 

Ở chỗ làm, mình quen bà chị bán nước, hễ thấy mặt là biết, cho nó ly cà phê đen không đường. Hỏi ủa sao nhớ, thì bả nói, chỗ này có mỗi mình mày với thằng Sạc (Charles) là uống kiểu vậy. Cười cười rồi đi. 

Qua Phan Xích Long, ngồi quán nước đối diện VUS của 2 chị vợ-chồng kia, cũng lon coca light đặt cái cạch. Ngồi đó rồi tha đủ thứ đồ ăn mang theo, ngồi tới khi mấy chị dọn hàng. Xe cứ vứt đó, mấy chị sắp. Cũng cười cười vui vẻ. 

Ra Nhà hát TP, quán nước ông già, bán trà sữa Dilma, dân tình ngồi sắp hàng dài. Cứ chờ thì tới lượt. Chẳng ai hối, hoạnh họe. Qua Phúc Long Mạc Thị Bưởi, cầm bill rồi chờ đó, thỉnh thoảng bị nhầm, chờ lâu, mà một câu xin lỗi cười tươi của nhân viên thôi cũng thôi bỏ qua. Ngồi lâu cũng không bị đuổi. Ai tới trước thì ngồi, ai tới sau thì đứng. 

Xuống Bùi Viện thì ngồi ở số 100 Bùi Viện. Vừa đặt đít xuống là cái lon coca light đặt cái cộp lên bàn, thêm cái gạt tàn. :D Chị bán khô mực dạo thấy mặt bạn là cứ đẩy tới đẩy lui, dòm bạn, vì biết thể nào bạn cũng mua, hoặc mình mua cho bạn. Thêm bà bán cóc, ổi, xoài. Thêm bà bán càng cúm, thiệt tới khi bả hết làm càng cúm, còn mỗi ghẹ nên cũng buồn. Chỗ Bùi Viện ai mần gì mần, miễn có khách là vui. Bán lâu riết quen, đâu ai giành khách ai làm gì. Có mỗi bọn Trật tự đô thị là chuyên môn đi giành khách của bà con ở đó. 

Sài Gòn về đêm, buồn, chưa muốn về nhà mà lại ngại vào mấy quán cà phê cao cấp, hay cà phê nào đó thì cứ ra Bùi Viện, mát mẻ, nhìn người qua lại thôi cũng thấy vui. 

Khách vui tính, người bán dễ tính. Sài Gòn vậy thôi mà đáng yêu. :)

Có thể do mình hiền, nên đi đâu cũng gặp quán dễ thương, đáng yêu. Nhiều bạn sao thấy khó quá, cứ hay review chê bai này nọ. Thiệt, mấy bạn cau có quá, quán ngta cũng ghét, xử tệ lại thì ráng mà chịu thôi chứ biết sao. ;)

P.S: hình ngồi ở Bùi Viện. Capri của mềnh, Richmond của bạn. 

Jul 23, 2014

Tags PR =]] >:))

The 80 Best Guerilla Marketing Ideas I’ve Ever Seen ∞

These are the 80 best guerilla marketing examples / ideas I have ever seen. If you are looking for Gorilla, Guerilla, Guerrilla Marketing Examples, you found it…

Jul 22, 2014
  • Anonymous:

    Anh vẫn khoẻ chứ ạ...

  • Vẫn như ngày em biết anh ; )

Jul 22, 2014

Sau bao nhiêu ngày được & bị “cảnh cáo” vì tội lề mề rong chơi mà không rủ ộp-ẹp gì cả, Hôm nay quá chạnh lòng nên đề xuất ăn nhậu cuối tuần, bà con thông cảm và chú ý nha!

Thời gian: Chủ nhật - 27/07/2014.

Địa điểm : Chi tiết trong form bên dưới!
=> http://go.imnguyen.com/gapnhaucuoituan

Gửi mình thông tin để mình nhắn thông báo thời gian và địa điểm nha, cũng như lưu số mình để có gì nhận thông báo sót thì gọi mình: Nguyên - 0979.477.101.

T/b: Đi chơi cho vui nha mọi người, ở nhà lướt Tumblr buồn lắm :P

Jul 22, 2014